Chương 4: Pháp hệ thức tỉnh

Back  Danh Sách Chương  Next

20 lớp đồng thời tiến hành thức tỉnh.

Mạc Phàm là số 48, hắn chính là người cuối cùng đi tiếp nhận thức tỉnh.

Chủ nhiệm lớp, cũng chính là giáo viên dạy ma pháp của mọi người – Tiết Mộc Sinh đã đứng trên bục giảng, đá thức tỉnh đang ở trước mặt mọi người, việc mà bọn học sinh cần phải làm là đi lên khi được gọi đến tên, đem hai tay đặt trên thức tỉnh thạch, nhắm mắt lại và cảm nhận.

“Ta nói, đi vào bằng cửa sau, mày đã nghe đến việc thức tỉnh thất bại chưa, tao nghe nói một số người không có năng lực sẽ có xác suất thức tỉnh thất bại, như mày loại này cặn bã, tốt nhất là không nên lãng phí năng lượng của thức tỉnh thạch đắt giá đi.” Ngồi bàn trên, một đứa bạn học cũ của Mạc Phàm – Triệu Khôn Tam nói.

Triệu Khôn Tam là chó săn của Mục Bạch, Mục Bạch cảm thấy tự mình đi chọc Mạc Phàm là tự hạ thấp thân phận, vì lẽ đó chắc chắn sẽ để Triệu Khôn Tam ra tay.

Triệu Khôn Tam nói thức tỉnh thất bại tình huống là thực sự có, kỳ thực Mạc Phàm cũng thật lo lắng điều này. Trên thực tế thì đúng là. . . hắn xuyên việt tới đây, nếu như thể chất cùng người ở thế giới này có sự khác biệt, vậy chuyện cười này liền càng đáng cười lớn hơn!

“Mạc Phàm ca, đừng để ý tới con cờ hó này, chờ chút nữa thức tỉnh hỏa hệ cho nó thấy, cho nó biết cái gì gọi là mắt chó coi thường người khác!” Cũng được phân vào cùng lớp, Trương Tiểu Hầu nói.

Mạc Phàm không lên tiếng, đổi lại trước đây mình nhất định sẽ dùng toàn bộ những áng văn đã học được trong cuốn “100 câu chửi bậy hay nhất” để chửi con chó săn Triệu Khôn Tam này, ngày hôm nay thì thực sự không có tâm tình để làm chuyện đó. Một mặt là xác thực rất hồi hộp, mặt khác không biết tại sao cái hoa tai màu đen trên cổ mình cứ luôn phát ra những rung động kỳ quái.

Cái hoa tai màu đen này, nguyên lai là di vật của ông lão đưa cho mình ở ngọn đồi sau trường, Mạc Phàm rất hoài nghi thế giới này bị biến đổi to lớn như vậy thì kẻ cầm đầu chính là do con hàng hoa tai này, ngày đó Mạc Phàm chính là mang cái hoa tai này ngủ ở ngọn đồi phía sau trường học.

Sáng sớm nay, cái hoa tai này như bị trúng tà, không ngừng run rẩy, run cái cổ, rung luôn đến tay, run chết mệt.

Mẹ trứng, ngươi run cái gì mà run, ngươi là 1 cái hoa tai có thể hay không đàng hoàng làm 1 cái hoa tai!

“Mục Bạch!” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh hô một câu.

“A, anh ấy chính là Mục Bạch, thật to cao đẹp trai, thành tích cũng là đệ nhất nha.”

“Đúng rồi, sáng sớm hôm nay tớ nhìn thấy anh ta, thật rất đẹp trai, không biết anh ấy sẽ thức tỉnh hệ gì đây, đoán chừng không phải thủy hệ hay quang hệ thực sự phế kia chứ?”

Mục Bạch đứng lên, lập tức liền nghe thấy trong lớp có mấy nữ sinh líu ra líu ríu, đồng thời những nữ sinh ở ban khác kéo nhau tới liên tiếp liếc mắt đưa tình.

Mục Bạch làm bộ không để ý chút nào, nhưng trong ánh mắt hắn thì đang hưởng thụ loại này được người khác bàn luận, hắn đi tới trước mặt chủ nhiệm lớp, trên mặt mang theo sự khiêm tốn cùng nụ cười tự tin. 

“Mục Bạch, trò là người của Mục thị thế gia, là hàn Băng thế gia nổi tiếng phải không?” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh mỉm cười hỏi.

“Vâng.”
“Được, nếu như trò thức tỉnh hàn băng hệ, trò sẽ có thể so với người khác lợi thế hơn rất nhiều, nhưng đừng quên phải cố gắng nhiều hơn, thiên phú dù sao cũng không quyết định tất cả.” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh nói.

Mục Bạch gật đầu, nhưng trong lòng nghĩ thầm: Đúng, thiên phú không quyết định được tất cả, nhưng không có thiên phú và của cải, liền vĩnh viễn sống ở tầng thấp nhất của xã hội!

Được sự cho phép của chủ nhiệm lớp, Mục Bạch chậm rãi đem hai tay đặt trên thức tỉnh thạch.

Bên trong thức tỉnh thạch hiện ra nhiều ngôi sao xoay tròn, có một cái chưởng ấn rõ ràng, bề ngoài Mục Bạch trông bình tĩnh nhưng bên trong căng thẳng bất an, đưa tay đặt trên bề mặt thức tỉnh thạch. . .

Dựa vào huyết thống của hắn, thức tỉnh hàn băng hệ độ khả thi là lớn nhất, nhưng cũng có thể phát sinh một ít tình huống đặc biệt, vạn nhất nếu thức tỉnh thành lăng thủy hệ hoặc là thánh quang hệ, phỏng chừng Mục gia bên kia sẽ không còn coi trọng hắn, dù sao bọn họ không thể lãng phí tài lực chuyên môn để đi tìm cho hắn tài nguyên tương ứng thuộc tính.

Thức tỉnh thạch đột nhiên xuất hiện hào quang tỏa sáng, những hào quang này từng cái từng cái tinh ngân giống như huyết thống mạch máu lan đến trên tay phải Mục Bạch.

Mọi người đều là lần đầu tận mắt nhìn thấy thức tỉnh, từng người một kiễng chân lên để nhìn Mục Bạch.

Mục Bạch đứng ở nơi đó không nhúc nhích, giống như bị “thể hồ quán đỉnh” vậy, đầu hơi ngẩng lên. . .
“Kẽo kẹt, kẽo kẹt, kẽo kẹt ~~~~ ”
Đột nhiên, xung quanh thức tỉnh thạch, có một luồng sương lạnh bay lượn lờ.

Những luồng sương lạnh này càng ngày càng mạnh, dĩ nhiên là chậm rãi đóng băng thức tỉnh thạch, kết thành một mảnh tiểu Băng sương!
“Hàn băng hệ, thực sự là hàn băng hệ! ! !”

Đột nhiên, phía sau có người kêu lớn, trong đó còn nương theo một ít tiếng thét chói tai của nữ sinh.

Mục Bạch đã nghe được tiếng vang, mừng rỡ mở mắt ra!

Quả nhiên là hàn băng hệ, nắm giữ nguyên bản hệ của Mục gia, chính mình liền càng dễ dàng được Mục gia tiếp nhận hơn, thăng chức rất nhanh trong một ngày không xa, thu thập Mạc Phàm loại này cặn bã xã hội dễ dàng như bóp chết một con kiến. . . À, không đúng, thức tỉnh hàn băng hệ rồi, mình được xem như là chính thống đệ tử của Mục thị thế gia, sao mình còn phải cùng tiểu cà chớn này chấp nhặt.

Tương lai rộng mở, phải rồi, khó mà nói còn có cơ hội cùng Mục Ninh Tuyết đồng thời tu luyện!

“Rất tốt, băng hệ rất tinh khiết, ta nghĩ trong thế giới tinh thần của trò hẳn là đã xuất hiện một mảnh băng hệ tinh trần, cố gắng tu luyện nhiều hơn, để nó càng thêm lớn mạnh đi!” Chủ nhiệm lớp Tiết Mộc Sinh trong mắt tràn đầy khen ngợi.
Có thể ở thời điểm thức tỉnh liền đông lại thức tỉnh thạch, cho thấy rõ hàn băng hệ loại này, sức mạnh vượt qua người thường, xem như là một học sinh rất có thiên phú về thuộc tính hàn băng, sau này hẳn là tiền đồ rộng lớn!

“Kế tiếp, Khâu Nguyệt Anh!”
Chủ nhiệm lớp vừa dứt lời, một nữ sinh mang theo vài phần anh khí trên mặt đi ra.

“Được, thổ hệ, tinh trần của trò khởi đầu không tồi, xem ra trước đây trò đã cố gắng rất nhiều!”

“Người tiếp theo, Hứa Thanh Lâm!”
“Cũng là hàn băng hệ.”

Vào lúc này Mạc Phàm cố ý nhón chân lên xem, hắn phát hiện đồng dạng là thức tỉnh hàn băng hệ, gia hỏa kia gọi là Hứa Thanh Lâm ở thời điểm thức tỉnh chỉ xuất hiện một tầng nhàn nhạt sương vụ, cũng không có để thức tỉnh thạch đông thành băng.

Bởi vậy có thể thấy được đồng dạng là hàn băng hệ, Hứa Thanh Lâm bất kể là thiên phú hay tu vi đều thấp hơn Mục Bạch rất nhiều.

“Cái kế tiếp, Lục Tiểu Bân.”
“Thủy hệ!”

“A a a, trời ạ, ta làm sao lại là thủy hệ, ta phải là hỏa hệ mới đúng!” Nhất thời người kia tên là Lục Tiểu Bân kêu lên quái dị, phạm vi hơn một trăm mét đều nghe thấy.

“Không nên nản chí, tu luyện hệ nào cũng giống nhau, chỉ cần trò có thể đạt đến cấp bậc trung giai Ma Pháp Sư, trò sẽ phát hiện ra ưu thế rất lớn.” Tiết Mộc Sinh dùng giọng điệu trấn an nói.

Lục Tiểu Bân cũng không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể hồn bay phách lạc trở về vị trí của mình.

Kỳ thực, bắt đầu thức tỉnh rất trọng yếu, nếu là hỏa hệ ở cấp thấp pháp sư liền có nhất định sức chiến đấu, sau này tu hành phỏng chừng cũng có thể chiếm được không ít tiện nghi.

Thủy hệ, kỹ năng cấp thấp là – Thủy ngự, phòng ngự hiệu quả không mạnh bằng nham hệ, chí ít ở cấp thấp Ma Pháp Sư là như vậy.

Một phút cho quảng cáo:

Nguồn: https://haiauxanh.com

Back  Danh Sách Chương  Next

Facebook Comments
0987588490

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *