Chương 2: Chân thực giai cấp

Back  Danh Sách Chương  Next

Trước mắt là một tòa thành như kiểu một nửa thành trì, một nửa là núi dựa vào nhau, bên trong là khu dân cư, theo hàng rào sắt kia đi về phía trước, cứ đi thẳng đến cuối con đường nhỏ chính là nhà của Mạc Phàm.

Thấp bé lùn lùn một đống, bên ngoài loang lổ gạch hồng vì không có tiền mà chát, xung quanh có rất nhiều vật như 1 đống rác.

Hàng xóm láng giềng xung quanh đều xây nhà đến 3 tầng rưỡi, mà bên cạnh là nhà Mạc Phàm lại ở góc tối, thấp bé nhìn có vẻ đặc biệt cũ kỹ rách nát.

“Phàm ca, ca trở về rồi…đệ mang cho ca 1 tin tốt nè.” Vừa về đến cửa nhà, một thiếu niên thoăn thoắt như khỉ chạy ra với vẻ mặt vui sướng nói.

Thiếu niên hầu tử này tên là Trương Tiểu Hầu, cũng sinh ra và lớn lên ở đây, chơi với Mạc Phàm từ tấm bé.

“Tin tốt gì vậy?” Mạc Phàm hỏi.

“Tiểu công chúa trở về, hôm nay ở cửa sơn trang, đệ nhìn thấy nàng, uầy… ca biết không, hiện tại tiểu công chúa ngày càng xinh đẹp, giống như 1 tiểu thiên sứ vậy.” Trương Tiểu Hầu có chút kích động nói.

Mạc Phàm liếc mắt nhìn sơn trang trước mặt. Sơn trang là một mảnh đất tinh xảo làm cho cả thành thị đều ao ước được sống ở đây, mỗi tấc đất hoa cỏ cây cối đều trải qua tỉ mỉ chăm sóc, đạt đến chân chính cấp bậc Lâm Viên.

Nhưng mà sơn lâm viên này đã được bao bọc bởi 1 hàng rào sắt.

Nhớ tới khi còn bé, không có hàng rào sắt, hắn còn mang theo 1 đám lớn bé tiểu đệ vào chơi bát nháo, quậy phá.

Trong sơn trang, ở phía trên cao một chút có tòa biệt thự, ở trong mắt đám trẻ con bấy giờ thì không khác gì 1 tòa lâu đài nguy nga tráng lệ, mà bên trong lâu đài cũng có 1 cô công chúa xinh đẹp tuyệt trần gần như bằng tuổi bọn chúng, Mạc Phàm thường cùng đám trẻ lừa công chúa ra đồng chơi đùa, hái hoa bắt bướm…

Cũng không biết từ lúc nào mọc lên hàng rào sắt, các gia đình không có đám trẻ con nhà mình vào sơn trang nghịch ngợm nữa, mà cô công chúa nhỏ kia lại đích thực đã trở thành 1 cô công chúa sống bên trong tòa lâu đài rộng lớn, trưởng thành lên, ngày càng trỏ nên xa vời, không thể với tới, số lần trông thấy công chúa càng ngày càng ít.

“Ca biết không, đệ nghe nói tiểu công chúa hiện tại nằm trong top học sinh giỏi của trường danh giáo ma pháp Đế Đô Học Phủ, trời sinh băng hệ ma pháp khác người, không ai sánh kịp, mới 15 tuổi đã có thể phóng thích băng hệ ma pháp.” Trương Tiểu Hầu vẻ mặt thần bí nói.

Mạc Phàm ngẩn người, giả sử Trương Tiểu Hầu nói với hắn Tiểu công chúa nhận được tán thưởng toàn quốc về cái gì cũng được, hắn phỏng chừng cũng không có cảm thấy gì đặc biệt, nhưng nếu là băng hệ ma pháp sư, vậy thì thực sự là ghê gớm rồi!

Tuyệt đại đa số người đều là 16 tuổi, khi vào lớp 10 mới được tỉnh thức hệ thứ nhất ma pháp.

Sau khi thu được cũng không có ý nghĩa là 1 ma pháp sư, ngươi còn cần phải trải qua 1 quá trì tu luyện dài đằng đẵng, chăm chỉ luyện tập mới có thể phóng thích được ma pháp. Như vậy có thể hiểu, tiểu công chúa này thực sự ghê gớm, mới có 15 tuổi đã trở thành chân chính ma pháp sư rồi!

Lẽ nào đây chính là cái gọi là Thần Đồng? Thần đồng Pháp Sư!

“Phàm ca, đệ thực sự tiếc cho ca, năm đó ca đem hết sức không chừng có thể bắt được Tiểu công chúa về làm vợ đó. Tài mạo song toàn, chà chà….” Trương Tiểu Hầu nhướng lông mày nói.

“Lúc đó còn quá bé, miệng còn hôi sữa, nhắc đến làm gì.” Mạc Phàm không để ý tới hắn.

Mạc Gia Hưng nghe 2 người này nói như vậy, ho khan 1 tiếng kéo Mạc Phàm về nhà.

Mời vừa về tới nhà, Mạc Gia Hưng đã vội đi: “Cha đi ra ngoài 1 lát, Tâm Hạ ở bên nhà dì của con rồi, không có ở nhà đâu.”

“Vâng, con biết rồi”

 

Mạc Gia Hưng vội vàng rời đi, Mạc Phàm đi tới đi lui trong nhà, phát hiện kỳ thực cũng không có thay đổi gì cả, nhà vẫn chỉ có 4 bức tường.

Thế giới đều thay đổi, nhưng gia đình Mạc Phàm nghèo thì vẫn hoàn nghèo, tại sao không tráo đổi với cái sơn trang bên kia, ông trời đã đem thế giới thay đổi, tại sao không hào phóng 1 chút cho gia đình Mạc Phàm được sống khang trang hơn.

Đáng ăn mừng chính là: Hình dáng Mạc Phàm vẫn không thay đổi, hắn tự tưởng thưởng bản thân mình trông vẫn phong lưu phóng khoáng như xưa!

Ngồi trong nhà chán quá, Mạc Phàm ra ngoài dạo 1 vòng, muốn xem nhưng thứ khác có biến hóa gì không.

Vừa đi được 1 đoạn thì thấy chiếc xe mà cha mình hay lái.

Cha Mạc Phàm là tài xế cho lão gia của cái sơn trang bên cạnh nhà hắn.

“Gia Hưng, ông còn mặt mũi nào đưa ra yêu cầu này. Ông đã quên ta đã giúp đỡ gia đình ông thế nào sao, nhưng thằng con của ông lại dám làm chuyện như vậy, đáng lẽ như người khác là ta đã cho nó cuốn khỏi xứ này rồi” Giọng 1 người đàn ông trung niên ngữ khí trầm thấp cao ngạo truyền ra.

“Mục Hạ ca, ta hứa đây là lần cuối cùng ta cầu xin ông, vào học tại Thiên Lan Trung Học thật quá nhiều tiền, ta thật sự không đủ tiền.” Tiếng Mạc Gia Hưng ăn nói khép nép truyền ra.

“Ông điên rồi, làm sao mà ông lại vì cái thằng con     không tiền đồ mà đến mức như vậy, nó không đủ sức thi đỗ thì kệ cmn đi, 16 tuổi rồi chứ còn bé bỏng gì. Hơn nữa, kể cả lần này ta có giúp ông đi nữa, để cho nó được đi học cao trung, nhưng liệu với tính khí của nó, khẳng định là sẽ không bao giờ đi làm việc đàng hoàng, không thể trở thành chân chính pháp sư được. Muốn làm Pháp sư không đơn giản đâu, không chỉ nhờ vào thiên phú, sự nỗ lực, ngoài ra còn phải học tri thức ma pháp đến nơi đến chốn, ma khí, ma cụ, nhà ông đủ tiền mua cho nó hay sao, không có những thứ đó, đến pháp sư cấp thấp nó cũng không thể đạt tới được…” Mục Hạ nói ra những lời ý sâu xa như khuyên bảo nhưng Mạc Phàm có thể nhận thấy sự vênh vang đắc ý của hắn.

“Nó thật sự muốn học, Mục Hạ ca, nếu như lần này ngài giúp ta nói 1 tiếng với Mục lão gia thì nhà ta sẽ rời khỏi Mục gia trang, chuyển đến nơi khác, như vậy Mục lão gia sẽ yên tâm hơn, ta cũng đảm bảo thằng con ta sẽ không đi tìm Mục tiểu thư nữa.” Tiếng Mạc Gia Hưng truyền ra.

“Được, việc này ta có thể làm được.”

Vừa nghe nói đến bọn họ sẽ rời khỏi nơi này, Mục Hạ tựa hồ lại có hứng thú nói chuyện.

Cạnh bức tường gần đó, người thiếu niên nghe được câu chuyện này, tâm tình

trở nên phức tạp.

Còn tưởng rằng thế giới này thay đổi thì các mối quan hệ trước đây cũng thay đổi, ai ngờ…một chút cũng không khác là mấy.

Người thống trị vẫn là Mục gia sơn trang giàu có, tầng áp đáy xã hội vẫn là cha của hắn đi khẩn cầu khắp nơi, giãy giụa kiếm sống bươn chải. Mục Hạ là người đứng sau lưng chủ tịch của Thiên Lan Ma Pháp Cao Trung, chỉ cần 1 câu nói của hắn cũng có thể để Mạc Phàm được nhập học.

Khi nghe đến chính miệng Mạc Gia Hưng nói rằng sẽ chuyển đi, Mục Hạ như thở phào nhẹ nhõm liền lập tức đáp ứng.

Thế này đâu phải là mơ?

Hiện thực tàn khốc khiến cho Mạc Phàm đến thở cũng cảm thấy khó khăn, hắn ý thức được tình cảnh của gia đình mình không hề có chút thay đổi, địa vị thấp kém cũng không hề thay đổi.

Chỉ có xã hội cũ mới có kiểu xưng hô lão gia, tiểu thư, một số nắm giữ gốc gác gia tộc, thế gia luôn chiếm cứ địa vị bề trên. Người phục vụ bọn họ không còn gọi là người hầu, hay lao công, không cần quỳ lạy nhưng lại bị bọn họ tùy ý bài bố, chỉ đâu đánh đó.

Mạc Phàm chính là xuất thân ở dưới tầng chót, bị Mục thế gia chi phối.

Đáy lòng như có gì đó đang kịch liệt phun trào, nắm đấm liên tục đấm vào tường, đến nỗi bong hết cả da.

“Mục Gia các ngươi bắt nạt họ Mạc chúng ta”

“Sau này, ta nhất định sẽ bắt các ngươi phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần!”

Một phút cho quảng cáo:

Nguồn: https://haiauxanh.com

Back  Danh Sách Chương  Next

Facebook Comments
0987588490

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *