Chương 1967: Nhất định phải ở trong phòng!

Back  Danh Sách Chương  Next

Lần này dự thính, Mạc Phàm xem như là thấy được khí tràng của vị kim diệu đấu quan này, cuối cùng chức vị của 41 tên lam tinh kỵ sĩ, toàn bộ bị hạ, Lido là đấu quan của ban đội này, không giáo dục bọn kỵ sĩ tuân thủ truyền thống danh dự, cũng bị cách chức.

Quân số kỵ sĩ điện không nhiều, lập tức bị mất đi 42 người, xem như là một lỗ trống không hề nhỏ.

Những vị trí cao tầng nhận thấy là bọn họ không cách nào thay đổi quyết định của kim diệu đấu quan Normand, cũng biết tính khí của vị kim diệu đấu quan này, tức giận nữa, bất mãn nữa cũng không thể giải quyết vấn đề, chi bằng nghĩ cách khác để giải quyết.

Lam tinh kỵ sĩ là xương cốt huyết dịch mới của kỵ sĩ điện, kim diệu đấu quan Normand cũng tự mình chuẩn bị bắt đầu chọn lựa một lần nữa.

Mà những bọn kỵ sĩ lam tinh khác, từng người thấy vậy cũng run lẩy bẩy, loại kia con cháu thế gia tranh cường háo thắng, trong khoảng thời gian ngắn trực tiếp bị quét sạch, những người chuyên tâm khổ tu, chỉ lo làm chuyện gì khác người mà bị đấu quan Normand tóm được, vậy thì thật là Thần Tiên đều không thể cứu được. 

Chờ khi tan cuộc, Ishisa cố ý đi tới trước Mạc Phàm, cặp mắt chứa ánh nhìn dao găm chằm chằm Mạc Phàm trong vài giây.

Kim diệu đấu quan Normand, hắn là con nuôi Văn Thái, cũng coi như là cháu trai Ishisa. Ở toàn bộ bên trong Parthenon thần miếu, uy tín Normand chỉ đứng sau Văn Thái, Ishisa tự nhiên rõ ràng rằng nếu cùng với Normand – loại người có danh vọng cực cao này mà không nể mặt mũi thì không hề có lợi, cho nên nàng đem toàn bộ tức giận đều chuyển sang Mạc Phàm. 

Đúng là Tâm Hạ cũng tổn thất không ít, nhưng điều làm Ishisa đau đầu chính là làm thế nào đi nói chuyện cùng mấy gia tộc Âu Châu lâu năm kia, chuyện này chung quy vẫn cần phải đi xử lý.

“Loại người như ngươi, có thể chết dưới hắc ám Địa ngục được rồi.” Ishisa vung tay áo, vứt cho Mạc Phàm một câu nói như vậy rồi bước đi.

Thời đại này, mọi người đều là làm lợi cho chính mình. Ishisa yêu thích càng quá đáng một chút, đó là làm việc hại người nhưng lại có lợi cho mình, việc này để cho mình lập tức dẫn trước đối thủ hai cấp độ. Nhưng là như Mạc Phàm loại này, làm việc hại người lại không có lợi cho mình, thật sự giống như một thằng bệnh thần kinh thích đi phá đám, ôn thần như vậy đi chết sớm một chút được rồi.

Mạc Phàm một mặt ngơ ngác vô tội.

Rõ ràng là đám kỵ sĩ kia khiêu khích mình trước, mình đem bọn họ toàn bộ hạ gục, sự tình làm quá lên như vậy cũng do Normand, cùng mình có quan hệ gì a. Trước khi đánh nhau với đám lam tinh kỵ sĩ kia, căn bản Mạc Phàm liền không biết bọn họ theo phe ai!

“Điện hạ, mấy ngày tới nếu Người có thời gian rảnh thì chăm sóc cho Mạc Phàm các hạ nha, ta đi một chút vì Người xử lý chuyện này.” Tatar nói với Tâm Hạ. 

“Hả, sao… Ồ, được.” Mới đầu Tâm Hạ còn chưa hiểu Tatar có ý gì, nhìn kỹ vẻ mặt Tatar, Tâm Hạ rất nhanh đã hiểu rõ ràng.

Tatar thực sự là sợ Mạc Phàm, thực sự sợ là hắn đi tới đâu, xuất hiện rắc rối tới đó.

Cũng còn tốt lần này Ishisa cũng rất đau đớn…

Cùng với việc để Mạc Phàm tên này, giống như bom hẹn giờ ở Parthenon thần miếu lắc lư khắp nơi, Tatar cảm thấy để Tâm Hạ bớt một số việc không quan trọng dành thời gian coi chừng Mạc Phàm sẽ tốt hơn nhiều, có trời mới biết lúc nào hắn lại gây ra một vụ nổ lớn khác, nổ cho mọi người thương tích khắp người.

“Mạc Phàm ca ca, ca thực sự là không hề thay đổi chút nào.” Tâm Hạ cùng Mạc Phàm đồng thời trở lại thần nữ điện.

Mạc Phàm là không thể đi đến tẩm điện của Tâm Hạ, bình thường bọn họ đều là đến phòng có view đẹp ngắm ra biển.

“Chê ca gây phiền toái cho muội sao?” Mạc Phàm nhíu mày, làm ra một bộ dáng vẻ không vui.

Tâm Hạ nở nụ cười, nàng nghĩ đến trước khi đi Tatar đã nói với mình câu nói kia, liền cố ý thuật lại một thoáng cho Mạc Phàm.

“Lão thái bà này có ý gì a, kêu muội trông coi ta, ta đường đường là một đại nam nhân, cần người khác trông coi sao, bọn họ không chọc ta, ta có thể tự nhiên đi đánh ngã toàn bộ bọn họ sao?” Mạc Phàm lập tức mắng to lên.

“Normand trở về, đối với kỵ sĩ điện là một chuyện tốt.” Tâm Hạ nói.

“Hắn cùng Asha Corea là huynh muội, không phải sao?” Mạc Phàm đột nhiên nghĩ tới việc này.

“Ca thấy hành động của hắn ngày hôm nay, cảm thấy hắn sẽ là loại người vì Asha Corea là em gái của hắn liền nghiêng về phía nàng sao?” Tâm Hạ nói.

“Muội nói đúng, đại khái hắn đã tiết lộ một chút, cảm thấy con đường mà muội đi là con đường mà hắn khá tán thành. Sau này có chuyện gì, muội có thể tìm hắn, hắn hẳn là một người đáng tin cậy.” Mạc Phàm nói.

“Muội cũng cho là như thế.” Tâm Hạ gật đầu.

So với Normand, tổn thất những thế lực sau lưng bọn lam tinh kỵ sĩ kia thật sự không tính là gì.

Normand trọng thương sắp chết, là Tâm Hạ đã cứu sống hắn, chỉ là người này tính tình khó có thể phỏng đoán, nếu như hắn tiếp tục như trước đây ra bên ngoài phiêu bạt, mặc dù hắn giúp đỡ mình, đối với Tâm Hạ cũng không có trợ giúp gì to lớn.

Hiện tại Normand đã quyết định tiếp quản kỵ sĩ điện, chỉ cần mình sơ tâm bất biến, tin tưởng Normand cũng sẽ đứng ở phía mình, để cho mình có thể cơ sở trọng yếu cùng Ishisa chống lại.

“Mạc Phàm ca ca! !” Trong lúc Tâm Hạ đang suy nghĩ, bỗng nhiên ý thức được điều gì, âm thanh lập tức tăng lên.

“Làm sao?”

“Vẫn chưa có vào nhà đâu!”

“Không sao, ta đã xem qua, gần đây không có ai…”

Tâm Hạ bắt đầu hối hận rồi, hối hận ngày đó đáng lẽ không nên nghe theo Mạc Phàm tà ác xúi giục, ở cái loại địa phương đó làm tu tu sự tình. Mấy ngày nay móng vuốt sói của Mạc Phàm bắt đầu không phân trường hợp, chỉ cần có cơ hội, liền nhất định sẽ đưa vào vị trí không nên đưa vào, cản đều không cản được.

“Không phải còn có mấy ngày sao!” Tâm Hạ gò má đỏ phừng phừng nói, cũng không biết Mạc Phàm vội cái gì.

Tâm Hạ cho rằng Mạc Phàm gấp gáp, nhưng căn bản không phải.

Chơi chính là muốn kích thích!

Có một số trường hợp, chính là đặc biệt hưng phấn!

Parthenon thần miếu có nhiều phong cảnh tao nhã như vậy, người thì thưa thớt, quả thực đã cung cấp cho Mạc Phàm vô số không gian gây án.

“Tâm Hạ, muội không cảm thấy vừa ngắm sao, vừa vận động một chút là rất chuyện lãng mạn sao?” Mạc Phàm nói.

“Mạc Phàm ca ca, hiện tại vẫn là ban ngày!” Tâm Hạ tức giận nói.

Cái gì mà lãng mạn, đã làm chuyện ấy nhất định phải có trần nhà, nhất định phải kéo rèm cửa sổ, tốt nhất là trên giường chiếu, còn phải là buổi tối… Ai muốn ngắm sao a!

“Ừ ừ, ngắm mây, muội xem bầu trời Parthenon, mây trắng rất nhiều, trắng như làn da của muội vậy…” Mạc Phàm nói. 

Chung quy Mạc Phàm không xúi giục thành công, vốn là trong lý niệm của Tâm Hạ, ban ngày liền không thể làm chuyện xấu.

“Được rồi, được rồi, trong phòng thì trong phòng.” Mạc Phàm thỏa hiệp.

“Đến phòng ngủ.” Tâm Hạ đột nhiên nhớ tới điều gì, vội vàng nói bổ sung, gò má đã sớm hồng rực.

“Ừ!” Mạc Phàm kêu to một tiếng, trong đôi mắt mới vừa loé lên ánh sáng giảo hoạt liền lập tức mất đi.

Quả nhiên để Tâm Hạ ở lại Parthenon thần miếu là một lựa chọn không lý trí a, Tâm Hạ hiện tại càng ngày càng thông minh, một chút thông minh tà ác của Mạc Phàm đối với nàng đã không còn cách nào sử dụng!

Một phút cho quảng cáo:

Nguồn: https://haiauxanh.com

Back  Danh Sách Chương  Next

Facebook Comments
0987588490

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *