Chương 1: Thế giới đại biến

Danh Sách Chương  Next

Bên ngoài sân trường Trung Học Thiên Lan, mưa nhỏ tí ta tí tách rơi.

Phía ngoài cổng trường, khắp nơi chật ních người cầm ô dù che mưa, tất cả bọn họ đều bị ướt hết, nhưng trên khuôn mặt không khỏi lộ ra sự kỳ vọng.

Hôm nay là ngày thi của con cái họ, có thể đỗ vào Thiên Lan Ma Pháp Cao Trung hay không, để trong tương lai còn được thi vào 1 trường đại học tốt, vậy thì phải xem sự biểu hiện của chúng ngày hôm nay rồi.

Không lầm đâu, chính là Ma Pháp Cao Trung!

Trong xã hội này, Ma Pháp làm đầu!

Tất cả đều phải học 9 năm giáo dục lý thuyết về ma pháp, sau đó sẽ phải trải qua cuộc thi như ngày hôm nay để được tiến vào ma pháp cao trung và trở thành 1 pháp sư chân chính!

 

Hoa quế bị nước mưa làm cho rụng khắp sân trường, tiếng chuông hết giờ làm bài reo lên, bọn học sinh chen chúc nhau đi ra, có đứa đi một mình, đứa thì reo hò gọi đám bạn để thảo luận về đề thi ngày hôm nay.

“Này Mục Bạch, câu hỏi về 7 hệ ma pháp nguyên tố: Băng hệ, Hỏa hệ, Thổ hệ, Thủy hệ, Phong hệ, Quang hệ, Lôi hệ, cậu có làm được không?” Một nam sinh mặt trắng, đeo nơ nhỏ trên cổ hỏi.

“Tất nhiên là hoàn hảo” Người có kiểu tóc rất style, đẹp trai phong độ như 1 nam thần Mục Bạch nói.

“Không hổ là nằm Top học sinh xuất sắc, khó như vậy mà vẫn có thể làm được…. Ồ đó không phải là cái tên may mắn đỗ tốt nghiệp trung học cơ sở với 6 điểm- Mạc Phàm hay sao? Triệu Khôn Tam mặt rỗ nói.

Nam thần Mục Bạch lập tức xem thường, liếc mắt một thiếu niên cầm dù đi một mình nói: “Cái thằng này rồi sẽ như cha nó, làm một chân lái xe cho người khác mà thôi.”

“Đó không phải là người hầu của Mục Gia hay sao, hahaha!”

Ba người này nói chuyện rất càn quấy, căn bản là không sợ thiếu niên gọi là Mạc Phàm kia nghe thấy.

“Con mẹ nó, nằm im vẫn dính đạn là sao?” Mạc Phàm tự nhủ.

Cười nhạo xong, 3 người nghênh ngang rời đi, hiển nhiên bọn họ đủ tự tin sẽ đỗ cao trung ma pháp.

……

Lắc đầu ngao ngán, Mạc Phàm đi ra cổng trường.

Quay đầu lại tạm biệt ngôi trường, Mạc Phàm buông ra 3 chữ: “Điên mẹ rồi!”

Không điên sao được?

Mạc Phàm vốn không thuộc về thế giới này, hắn là 1 học sinh thiên tài, thường ngày kiểm tra đều nộp giấy trắng.

Bị bạn bè và giáo viên cho rằng học ngu nhất lớp, nhưng đối với Mạc Phàm, căn bản chỉ cần chờ đến lúc thi cao trung, làm phát top 1, top 2 toàn trường cho Mục Bạch kia và đám cặn bã kia 1 phen lác mắt, dẫm đạp lên chúng nó cho nó biết đã khinh nhầm người.

Ai biết bất ngờ phát sinh.

Chán học, trốn ra sau núi ngủ, trời ạ, đột nhiên tỉnh dậy thì đã thấy đang ở cái thế giới này.

Ma Pháp!!

Bạn bè, thầy cô, cha, em gái cũng không thay đổi gì, chỉ thay đổi mỗi cái thế giới này.

Đang nhiên đang lành ở 1 thế giới văn minh khoa học, tỉnh lại sau giấc ngủ đã biến thành Ma Pháp làm trọng.

Toán, Lý, Hóa đã biến thành Hắc Ma Pháp, Bạch Ma Pháp, Thứ Nguyên Ma Pháp !

Văn Sử Địa đã biến thành Lôi Hệ, Băng Hệ, Hỏa Hệ !

Mạc Phàm kì thực không biết chút nào về thứ gọi là Ma Pháp này, thậm chí còn không biết rằng nó tồn tại, cả người như muốn phát điên.

Mạc Phàm đối với kiến thức về ma pháp, nửa chữ cũng không biết !

Thế là bỗng dưng từ một người giả vờ học ngu lập tức biến thành học ngu thật, suốt ngày bị bạn bè chế nhạo !

Trong cái rủi cũng có cái may, 9 năm học lý thuyết về ma pháp đều chỉ là kiến thức lý luận, chân chính ma pháp thì phải học ở cao trung.

Muốn trở thành chân chính Ma Pháp Sư, nhất định phải trải qua một điều trọng yếu, đó chính là «Thức Tỉnh».

Trong lễ khai giảng cấp 3 sẽ được thực hiện nghi lễ «Thức Tỉnh », dưới sự chứng kiến của các giáo viên và học sinh, kể cả trước đây chẳng học gì về lý thuyết nhưng điểm mấu chốt ở đây là chỉ cần ngươi thức tỉnh bất kỳ hệ ma pháp nào thì nó cũng hoàn toàn thuộc về ngươi.

Mạc Phàm kỳ thực rất thích ma pháp, hắn cảm giác cuộc sống mới thực sự quá kỳ diệu, đáp ứng ước mơ của hắn sau bao lần đọc truyện với các đề tài Huyền Ảo.

Hắn cũng muốn trở thành một nhân vật đứng ngạo nghễ tít trên các tòa cao tầng chọc trời hô phong hoán vũ chí cao vô thượng pháp sư, cống hiến cho nhân loại, cứu rỗi thế giới này.

Cuộc thi lần này…

Hắn đã có chút ôn luyện, hiểu được chút đề bài, hắn đã làm hết sức, đúng sai không còn quan trọng nữa….Vui vẻ là được rồi.

“Mạc Phàm, Mạc Phàm….”  Trong đám người, có một người đàn ông trung niên, khuôn mặt vàng như nghệ hướng về Mạc Phàm gọi to.

Mạc Phàm nhận ra người này, có chút bất ngờ, kêu to 1 tiếng : “Cha, sao cha lại đến đây?”

‘Tới đón con, thi xong cũng coi như tốt nghiệp rồi, cha đã tìm được một công việc ờ gần nội thành làm chạy xe, chú Nghiễm Phong của con sẽ hướng dẫn cho con, làm mấy năm là ngon rồi, lương 1 tháng kiếm 4 đến 5 ngàn cũng không thành vấn đề, đi làm sớm cũng tốt.’ Mạc Gia Hưng, nụ cười đáng yêu nói.

Thế giới thay đổi nhưng cha của hắn vẫn như vậy, Mạc Phàm có thể cảm nhận được sự thân thiết giữa cha con hắn vẫn không hề thay đổi.

Đi làm chân chạy xe này, Mạc Gia Hưng cũng đã đề cập tới, vốn là Mạc Phàm muốn cho cha 1 niềm vui bất ngờ, ai mà biết sự thể lại biến chuyển thành ra thế này.

Hiện tại, hắn thực sự không cam lòng.

Xã hội này, ô tô, xe máy, điện thoại di động, máy vi tính, tủ lạnh đều có, khoa học kỹ thuật không hề vì có ma pháp mà thay đổi, giả như không có ma pháp sư thì nhất định mình đã trở thành 1 kỹ sư hay doanh nhân gì đó. Tổ cha, cái thế giới này với cái thế cũ khác nhau quái gì đâu, lão tử muốn học ma pháp !!

Dựa theo sự thay đổi của cái thế giới này, những thứ khác đều không thay đổi, thì đáng lẽ thiên phú của hắn cũng phải là bất biến mới đúng. Chỉ cần cố gắng học ma pháp ở Cao Trung thì hắn vẫn có thể trở thành một học sinh siêu giỏi….à không Siêu Ma Pháp mới đúng !

“Cha, con sẽ tiếp tục học”  Mạc Phàm trầm mặc 1 lúc lâu, sau đó mới đem suy nghĩ của mình nói cho cha biết.

‘Con không phải ghét học ma pháp hay sao ?’ Mạc Gia Hưng lông mày nhíu lên, một mặt kỳ quái nói.

‘A….’ Mạc Phàm há mồm, cũng không biết nên nói thế nào mới phải.

Mạc Gia Hưng nhìn con trai 16 tuổi của hắn, trên mặt lại xuất hiện nụ cười thật thà nói : ‘Không sao, cha không hề trách gì con khi đã không cố gắng học ma pháp, mỗi người đều có chí riêng của mình’

‘Không, con thật sự muốn học.’

‘Cuộc thi này, con có thể thi đỗ không ? Mạc Gia Hưng hỏi.

‘Không thể.’ Mạc Phàm rất khẳng định hồi đáp.

‘Không sao, không sao, tuy rằng cổ nhân thường nói, chỉ có ma pháp là cao nhất, còn lại tất cả đều là thấp kém, nhưng nghề nào cũng đều có người thành đạt đứng trên đỉnh cao mà.’ Mạc Gia Hưng tiếp tục nói.

Mạc Phàm nghe xong, không tự chủ, chép miệng lắc đầu một thoáng.

Mạc Gia Hưng vỗ vai Mạc Phàm trấn an, đột nhiên phát hiện con của mình khuôn mặt vẫn luôn trầm mặc, biểu hiện không tốt.

Hiểu con không ai hơn cha, Mạc Gia Hưng chậm rãi thu hồi nụ cười, âm thanh trầm ấm nói: “Con thật sự muốn vậy chứ?”

“Vâng, con muốn có cơ hội được Thức Tỉnh, tuy rằng hiện tại hối hận đã muộn, nhưng con thật sự muốn học, muốn trở thành 1 Pháp Sư.” Mạc Phàm rất thành khẩn nói.

Mình chỉ cần 1 cơ hội!

Mạc Gia Hưng duy trì trầm tư trong giây lát.

Mạc Phàm cũng không nói gì nữa.

“Thật sự muốn học?” Mạc Gia Hưng lại một lần nữa xác nhận.

“Vâng, thật sự con rất muốn” Mạc Phàm không chút do dự gật đầu.

Khởi đầu Mạc Phàm cũng cảm thấy rằng mình đang nằm mơ, thế giới mông lung như 1 trò đùa, nhưng sự thực chứng minh rằng, thế giới đã thật sự thay đổi, không phải hắn đang nằm mơ.

“Vậy cũng tốt, để ta nghĩ cách.” Mạc Gia Hưng cũng không nói gì nữa.

“Cha, con đã tìm được 1 công việc trông coi thư viện ở Thiên Lan Ma Pháp Cao Trung trong hè này, ngày kia con sẽ bắt đầu làm việc.” Mạc Phàm nói.

Nếu quyết định muốn học Ma pháp, Mạc Phàm phải nhất mực quyết tâm.

Cơ hội thu được ma pháp thức tỉnh phải dựa vào cha rồi, còn chính mình đối với tri thức ma pháp lại thiếu thốn vô cùng, cần nỗ lực đề bù lấp lỗ hổng này.

Công việc này gần như không có tiền lương, chỉ được bao ăn, bao ở mà thôi, nhưng đối với Mạc Phàm thì việc này thực sự rất cần thiết, trong thư viện hắn có thể bù lấp được những tri thức mà hắn còn thiếu.

Cũng còn tốt, hắn quả thật là 1 thiên tài, trong thời gian ngắn, hắn đã nuốt trôi hết kiến thức của lớp 2 tiểu học…Hắn cảm thấy mình như 1 người thiểu năng trí tuệ, giờ mới học hết lớp 2 tiểu học.

Mạc Gia Hưng thấy con trai quyết tâm như vậy, tâm ông cũng bị lay động.

Con trai nếu 1 lòng cầu ma pháp, tại sao mình lại không vui cho được, dù sao thì xã hội này chung quy chỉ có Pháp Sư mới có địa vị chân chính, công việc chạy bàn mà dù kiếm đủ tiền mua nhà mua xe đi chăng nữa cũng không thể theo kịp 1 người tốt nghiệp trường dạy ma pháp đi ra.

“Về nhà đã, để đó cho cha lo!” Mạc Gia Hưng gật đầu, không nói thêm nữa.

Một phút cho quảng cáo:

Nguồn: http://haiauxanh.com

 

Danh Sách Chương  Next  

Facebook Comments

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *